[Blog Tam Su] là nơi chia sẽ những tâm sự buồn, tâm sự thầm kín về hôn nhân, tình yêu và gia đình. Hãy chia sẽ câu chuyện của bạn với chúng tôi qua email tuixachsale@gmail.com để chia sẽ, giải tỏa và giúp người đọc rút ra được nhiều kinh nghiệm trong cuộc sống. Thông tin của bạn có thể để nguyên hoặc thay đổi theo yêu cầu.

Giọt nước mắt đòi mẹ của con và nỗi ân hận suốt đời của kẻ làm chồng như tôi

Đánh giá mục này
(0 bỏ phiếu)

Blog tam su - Con gái tôi khóc đòi mẹ đến thương tâm. Nó khóc đến ngất lên ngất xuống. Mỗi lần nhìn thấy con khóc, gọi tên mẹ nỗi ân hận lại dâng đầy trong lòng tôi...

Tôi từng có một mái ấm hạnh phúc, một cô vợ hiền thảo và biết lắng nghe. Người phụ nữ ấy cho tôi biết thế nào là yêu, thế nào là chia sẻ. Cô ấy bên tôi kể cả khi trong ví tôi không còn 1 đồng xu dính túi. Cô ấy không hay nói những lời sến súa hay an ủi khi tôi buồn, thứ cô ấy làm chỉ là im lặng ngồi bên và siết tay tôi thật chặt.

Có lẽ vì sự thánh thiện và hiền dịu đó mà tôi luôn nghĩ mình cần phải cố gắng nhiều hơn để có thể mang lại cuộc sống tốt nhất cho vợ. Tôi còn nhớ khi mới cưới nhau, công ty tôi bị phá sản nên tôi thành kẻ thất nghiệp. Nhưng vợ không nói 1 lời nào, cô ấy vẫn mỉm cười với tôi mỗi ngày và cư xử khéo léo để tôi không cảm thấy mình là kẻ ăn bám.

Khi tôi đi làm trở lại, cô ấy rất vui và còn mua tặng tôi 1 bộ áo sợ mi mới. Tôi phấn đấu nhiều nên sau vài năm tôi được thăng chức lên làm phó phòng. Gia đình tôi đã mua được 1 căn hộ chung cư nhỏ. Con gái tôi đã lên 2 tuổi và bé rất ngoan ngoãn. Con tôi là bản sao thứ 2 của mẹ. Mỗi lần tôi ôm họ vào lòng tôi đều nói: “Anh yêu hai mẹ con”.

Nhìn con khóc mà lòng tôi đau đớn như cắt (Ảnh minh họa)

Nhưng tất cả mọi thứ dường như thay đổi khi con tôi lên 6 tuổi. Lúc này người đàn ông ngoài 30 như tôi không còn mang trong mình tình yêu nồng nhiệt của tuổi trẻ nữa. Thứ tôi theo đuổi chỉ là sự nghiệp và muốn kiếm thật nhiều tiền về cho gia đình. Tôi không còn có nhiều thời gian cho vợ con như trước.

Vợ tôi thì hôm nào cũng vậy, chờ chồng về mới chịu đi ngủ. Nhiều lần tôi thương vợ dặn cô ấy ngủ sớm đi nhưng cô ấy không chịu. Nhiều lần nói vợ không chịu nghe tôi cũng thấy bực bội vì tôi sợ cô ấy ốm. Công việc tôi muốn thành công thì phải quan hệ, mà quan hệ thì lúc nào cũng cần đến bàn tiệc và rượu bia.

Tôi đi công tác nhiều hơn, tôi bận và tham việc tới mức không nhớ bao lâu rồi vợ chồng không đi du lịch và hẹn hò cùng nhau. Bữa cơm tối cùng nhau cũng thưa dần. Vợ tôi buồn nhiều, em nhắc nhở tôi nhưng tôi chỉ bảo: “Muốn có tiền thì mình phải hi sinh chứ em, anh phải kiếm tiền để con cái mình có tương lai tốt nhất”.

 

Vợ tôi nghe rồi biện minh nhưng dường như chẳng lay chuyển được tôi. Dạo đó vợ hay ốm mệt, tôi bảo cô ấy đi khám thì cô ấy chỉ mỉm cười hiền gật đầu. Sắp đến Tết nên tôi càng bận rộn hơn, dạo đó tôi cũng không có thời gian để ngắm nghía vợ hay xem con thế nào. Vì tôi tỉnh dậy vợ con đã đi làm, tôi về vợ con đã ngủ.

Đêm đó, vợ dặn tôi phải về sớm để ăn cơm với gia đình nhưng tôi bận đột xuất nên không về được. Nửa đêm vợ gọi cho tôi nhưng vì còn mải mê với bạn bè nên tôi không nghe máy. Đang bực bội sẵn tự dưng tôi cáu bẳn và thầm nghĩ: “Cô ấy thật phiền phức”.

Khi đồng hồ điềm gần con số 12 thì tôi bước lảo đảo về nhà. Bật điện lên tôi thấy vợ đang nằm trên sàn lạnh. Tôi hốt hoảng chạy đến ôm lấy cô ấy: “Vân ơi, em tỉnh lại đi”. Cô ấy từ từ mở mắt, đôi mắt ngấn lệ: “Anh về nhà rồi à! Tốt quá. Em lạnh quá anh ôm em được không”.

Tôi bật khóc gật đầu: “Để anh đưa em đi viện”. Cô ấy mệt nhọc nói: “Anh hứa với em, từ nay đừng về khuya nữa nhé. Em cô đơn lắm, con cũng rất nhớ anh”. Tôi nói trong nước mắt: “Anh hứa”.

Anh sai rồi, xin em đừng xa anh (Ảnh minh họa)

Tay tôi run rẩy móc điện thoại gọi cấp cứu. Tôi gọi người nhà qua trông con. Lần đầu tôi sợ mất cô ấy đến như vậy. Tôi sợ mất vợ vô cùng, sợ đến mức run rẩy chân cảm tưởng như không bước nổi. Bác sĩ trách tôi sao để vợ bị bệnh nặng đến mức như thế mà không hay biết. Cô ấy bị vỡ mạch máu não và đi trong đêm hôm đó.

Bệnh viện lạnh lẽo, còn tôi không còn khóc nổi. Nghĩ đến chuyện vợ lìa xa mình mãi mãi tôi cứ nghĩ đó là giấc mơ: “Làm sao có chuyện đó được, cô ấy chỉ ngủ thôi mà, chỉ là đang ngủ thôi”. Tôi cứ lẩm bẩm như một người điên như vậy.

Con gái tôi, nó khóc đòi mẹ đến thương tâm. Nó khóc đến ngất lên ngất xuống. Mỗi lần nhìn thấy con khóc, gọi tên mẹ nỗi ân hận lại dâng đầy trong lòng tôi. Giá như tôi quan tâm cô ấy hơn, giá như tôi nghe cú điện thoại đó, giá như… Tôi ôm con bật khóc thành tiếng: “Bố xin lỗi, bố sai rồi”. Hằng đêm tôi ôm chiếc gối và tưởng tưởng đó là vợ, mùi hương của cô ấy vẫn còn phảng phất nơi đây. Tôi nhớ vợ, đêm nay và nhiều đêm khác. Ai có vợ xin hãy quan tâm lấy cô ấy, phụ nữ mỏng manh lắm. Họ xứng đáng được yêu thương, được quan tâm. Khi mất vợ rồi tôi mới thấm thía, có bao nhiêu tiền cũng chẳng mua nổi “hạnh phúc”.

 

 

 Theo An Nhiên/ Một Thế Giới

Đọc 1366 thời gian

Khách Online

Chúng tôi có 129 Khách đang trực tuyến

Kết nối Facebook